Review

Review Harmony – Thế Giới Của Những Sắc Hồng

Thông tin chung:
Thể loại: Sci-Fi, Psychological
Đạo diễn: Michael Arias, Nakamura Takashi
Biên kịch: Yamamoto Koji
Nguyên tác: Project Itoh
Âm nhạc: Ike Yoshihiro
Hãng phim: Studio 4°C
Phát sóng từ: 13/10/2015
© Project Itoh・Anime「Harmony」Production Committee

Harmony là bộ phim mà bạn không thể nói rằng mình đã hiểu ngay sau lần đầu tiên thưởng thức. Kể cả khi đó là lần thứ hai, hay thứ ba, thì tầng tầng lớp lớp ý nghĩa ẩn dụ của bộ phim vẫn khiến người xem phải băn khoăn trong vô vàn nghi vấn.

Sự sống là gì? Cái chết là gì? Vì sao chúng ta lại tồn tại? Những khái niệm như ý thức, vô thức và cả tiềm thức liệu có thực sự mang một ý nghĩa quan trọng? Thiếu một trong số những tầng sâu ấy, liệu con người có còn là con người hoàn chỉnh?

Harmony đưa ra, và để ngỏ tất cả.

Bối cảnh chính của bộ phim là một tương lai nơi con người kiểm soát được toàn bộ bệnh tật. Hệ thống chăm sóc toàn diện Watch Me giúp kéo dài tuổi thọ của con người, đồng thời trở thành nền tảng cho những cách tân và phát triển quan trọng khác của nhân loại. Tại đó, con người được đánh giá theo hệ thống, được phân loại theo thái độ sống, cách thức hành xử và những mối quan hệ xã hội. Một hệ thống đạo đức mới được xây dựng trong Harmony, chứa đầy bên trong những giá trị tốt đẹp, sự rộng lượng, lòng vị tha và tinh thần bao dung.

Hoặc không.

Xã hội càng hoàn mỹ bao nhiêu, Harmony càng muốn bóc trần bấy nhiêu. Không chấp nhận đồng xu chỉ có mặt sấp hoặc mặt ngửa, những nhân vật trong phim luôn tìm kiếm những mảng tối, những góc khuất của Watch Me, đào sâu vào trong và bắt đầu phán xét như những con người đi trước thời đại. Như thế nào mới là một con người? Có phải cứ sống khỏe mạnh, cứ nói năng hòa nhã, cứ hành xử văn minh thì sẽ là con người không? Cô nữ sinh Mihie Miach đã hỏi như thế, đã bất mãn như thế trước khi khởi xướng một vụ tự tử tập thể, nhằm giải phóng tự do cho bản thân trước sự kìm kẹp áp chế của Watch Me.

Thế giới của chúng ta được xây dựng trên những mặt đối lập. Ánh sáng phải đi kèm với bóng tối. Tốt đẹp phải đi cùng với xấu xa. Có phải đi với không. Sống phải đi với chết. Nếu một trong hai khái niệm đối lập ấy biến mất, thứ còn lại cũng không thể tồn tại có nghĩa được nữa. Harmony đã chứng minh điều đó bằng kết thúc của mình, nơi nhân loại tốt đẹp đến mức không còn bất kì chuẩn mực nào có thể đo đếm được, và sự nhận thức về cái tốt đẹp biến mất.

Một sự hài hòa tuyệt đối. Một Harmony.

Thành công của Harmony không chỉ được xây dựng bằng một kịch bản xuất sắc, mà còn phải nhắc đến hệ thống kĩ xảo đặc biệt ấn tượng. Đồ họa vi tính được sử dụng triệt để cho những cảnh chiến đấu ngoạn mục, những màn tự sát đẫm máu và cả những khung hồi cố nên thơ, đậm chất trữ tình. Sự thể hiện này có thể không làm thỏa mãn được tất cả khán giả, nhưng lại là một hình thức phù hợp với nội dung lớp lang của Harmony.

Nếu bạn yêu thích triết học và muốn tìm hiểu thêm về những phạm trù xung quanh cuộc sống, chắc chắn Project Itoh và Harmony sẽ là một cặp tác giả và tác phẩm yêu thích của bạn.

Theo KK7/Otaku Thời Báo

Tags
Show More

Bài viết liên quan

Leave a Reply

Close