Giới Thiệu

Boy-Love Xứ Hoa Ngữ: Hành Trình Trỗi Dậy Xuyên Biên Giới (Kỳ 1)

Nhật Bản vốn là cái nôi hình thành và phát triển văn hóa boy-love (BL), song cũng như Anime-Manga-Game, BL còn lan truyền rộng rãi sang các quốc gia khác với nhiều thể loại phong phú, tạo nên sự đa dạng cho nền văn hóa giới trẻ nói riêng và văn hóa đại chúng nói chung. Trong đó, tiểu thuyết BL Hoa ngữ hay đam mỹ đã thật sự trở thành một hình thức giải trí tiêu biểu phải-nhắc-đến của fujoshi.

Hình thành và phát triển

Tiểu thuyết BL Hoa ngữ hay Đam Mỹ (耽美, たんび) là cái tên xuất xứ từ Nhật Bản, với ý nghĩa “đam mê, yêu thích cái đẹp”. Nội dung đam mỹ tập trung truyền tải mối quan hệ lãng mạn giữa hai (hoặc nhiều) nhân vật nam chính là Công (攻/Seme) và Thụ (受/Uke) trên nhiều thể loại, từ kiếm hiệp, cổ trang, hiện đại cho đến giả tưởng.

Đam mỹ chịu ảnh hưởng lớn từ Tanbishugi – Chủ nghĩa đam mỹ (hay Chủ nghĩa lãng mạn), một trường phái văn học Nhật Bản giai đoạn 1930 – 1940. Tanbishugi ra đời nhằm chống lại Chủ nghĩa tự nhiên vốn tôn sùng những quy tắc nghiêm ngặt lúc bấy giờ, đồng thời trở thành nơi phản ánh nội tâm, khai thác tình cảm và nhục cảm của mỗi cá nhân. Song từ năm 1960 trở đi, Tanbishugi thoái trào và “đam mỹ” trở thành cụm từ phát sinh ám chỉ mối tình của các mỹ nam trong manga Nhật. Nguyên nhân chủ yếu do đề tài đồng tính luyến ái vốn là chuyện cấm kỵ lúc bấy giờ lại được nhóm manga shoujo Year 24 Group miêu tả qua những áng văn duy mỹ và bi kịch, chính nó đã làm dấy lên sự chú ý của dư luận.

đam mỹ boy-love hoa ngữ
Ảnh: Họa sĩ Eno Hà Hà Vũ

Chịu ảnh hưởng của làn sóng BL Nhật Bản trong giai đoạn 1980-1990, tác giả Trung Quốc xuất hiện và tự cho ra sản phẩm quốc nội, bao gồm tiểu thuyết đồng nhân (doujinshi) và tiểu thuyết độc lập mang bối cảnh Trung Hoa hoặc yếu tố văn hóa Trung Hoa. Những tác giả tiêu biểu có thể kể đến là Công Tử Hoan Hỉ, Phong Lộng, Đại Phong Quát Quá, Triệt Dạ Lưu Hương, Nhĩ Nhã, Lam Lâm, Dịch Nhân Bắc,…

Đam mỹ dần nổi lên như diều gặp gió và trở thành một hiện tượng trong văn hóa đại chúng cho đến tận nay, tuy nhiên đam mỹ vẫn không được công nhận là dòng văn học chính thống và không được giới truyền thông chính thống ủng hộ.

đam mỹ boy-love hoa ngữ
Xú Hoàng của Dịch Nhân Bắc

Sự trỗi dậy của Đam Mỹ tại Trung Quốc

Trong giai đoạn đầu, đam mỹ được truyền bá qua các tờ tạp chí chuyên đề như Mùa Đam Mỹ (1999), Phi Thiên (2005) và nổi bật nhất là Thiên Mạn Lam Sắc (2013) – tờ tạp chí quy mô lớn và có bản quyền đầu tiên do Guangzhou Tianwen Kadokawa Animation & Comics ấn hành.

đam mỹ boy-love hoa ngữ
Số tháng 6-2015 của Thiên Mạn Lam Sắc

Dù vậy, sự trỗi dậy của đam mỹ lại gắn bó mật thiết với Internet. Bước sang giai đoạn số hóa, Trung Quốc khuyến khích đẩy mạnh văn học mạng. Theo “Báo cáo tình hình phát triển của Internet tại Trung Quốc lần thứ 39” (01/2017), tính đến tháng 12 năm 2016 đã có đến hơn 333 triệu người Trung Quốc đọc văn mạng bằng máy tính và 304 triệu người đọc qua thiết bị di động.

Đam mỹ mạng phát triển rực rỡ, các trang mạng trở thành nơi “buôn bán” tấp nập của tác giả đam mỹ, điển hình là Thành Văn Học Tấn Giang (gọi tắt là Tấn Giang) với hơn 7 triệu độc giả tham gia và 50,000 tác giả ký hợp đồng chính thức, cũng là nơi độc giả trả phí cho những sản phẩm chất lượng. Và cũng kể từ năm 2010, giới tác giả đồng loạt sử dụng mạng xã hội Weibo để tự phát triển hệ sinh thái, kết nối fanclub và thuận tiện thông báo lịch phát hành tác phẩm.

Không chỉ vậy, rất nhiều tác phẩm đam mỹ còn được chuyển thể thành live-action và tạo nên “cơn sốt” toàn Châu Á. Đó có thể kể đến Lam Vũ (chuyển thể từ Bắc Kinh Cố Sự của Bắc Kinh Đồng Chí), Nghịch Tập và Thượng Ẩn (chuyển thể từ truyện cùng tên của Sài Kê Đản), Song Trình và Bất Khả Kháng Lực (chuyển thể từ truyện cùng tên của Lam Lâm),…

 

đam mỹ boy-love hoa ngữ
Live-action Thượng Ẩn
đam mỹ boy-love hoa ngữ
Live-action Song Trình

(Còn tiếp)

Theo Hăn/ Otaku Thời Báo

Tags
Show More

Bài viết liên quan

Leave a Reply

Close