Light novel

Review Hành Trình Đến Tận Cùng Thế Giới – Nào Mình Cùng Tiêu Biến Thôi

Thông tin chung:

Tên bản gốc: Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made
Tác giả: Yorozuya Tadahito
Minh họa: Homitsu
Dịch giả: Lê Linh
Đơn vị phát hành: IPM – Nhà xuất bản Hồng Đức
Thời gian phát hành: 2/2018

Giới thiệu:

“Cậu sẽ bỏ lại tất cả để đi cùng tớ chứ?”

“Đồng ý.”

Chỉ bằng mấy lời đơn giản, cậu bé và cô bé quyết định đồng hành đến cùng trời cuối đất, khi cả hai đều đã mắc căn bệnh tiêu biến quái đản đang lan rộng khắp địa cầu.

Đó là chứng bệnh không rõ nguyên nhân, cũng chưa có cách chữa trị. Đầu tiên, tên người bệnh sẽ biến mất khỏi mọi giấy tờ, các thiết bị điện tử và trong mọi kí ức, kể cả trong trí nhớ của chính họ. Sau đó, khuôn mặt họ biến mất trong tranh vẽ và ảnh chụp. Rồi họ mất màu, toàn thân chỉ còn hai sắc đơn như phim đen trắng. Kế đó là mất bóng. Và cuối cùng, thân thể họ tan biến vào hư vô.

Không ngồi đợi số phận lựa chọn hộ, cậu bé và cô bé lên đường.

Trong một thế giới đang dần lụi tàn, xã hội bấp bênh, chính phủ không còn hoạt động…

Với con xe Cub cà tàng và mọi hành lý chất chồng, họ có những trải nghiệm mà học sinh cấp ba bình thường có nằm mơ cũng không tưởng tượng được.

Tác phẩm này đã lọt vào vòng chung khảo giải thưởng văn học/light novel Dengeki, được sáng tác trong đúng một tháng trời, nhưng sức mạnh tinh thần của nó thì đã kéo dài vài năm, và có thể còn rất nhiều năm.

Nhận xét:

Nhẹ nhàng, lặng lẽ và có chút mang mác buồn – đó là những gì mà Hành Trình Đến Tận Cùng Thế Giới mang đến cho độc giả. Được kể với nhịp độ thư thả bình lặng, khi từng trang sách mở ra, bạn sẽ vô thức cảm nhận được những luồng gió mát trên hành trình của đôi bạn trẻ – hướng đến một chân trời thậm chí còn không tồn tại.

Không giống như những câu chuyện khai thác chủ đề bệnh dịch toàn cầu, Hành Trình Đến Tận Cùng Thế Giới mang đến cho chúng ta rất ít thông tin về bối cảnh, và nếu có thì đa phần chỉ nằm trong những đoạn văn ngắn ở bìa sau hoặc tranh minh họa. Điều này giúp độc giả khi bước vào câu chuyện sẽ không bị áp lực rằng mình đang đọc về một thế giới sắp lụi tàn, rồi mang sẵn tâm thế bi quan. Hành Trình Đến Tận Cùng Thế Giới không bắt người đọc phải lên gân với căn bệnh bí ẩn kia, mà điều quan trọng hơn chính là trải nghiệm chuyến đi của nhân vật chính.

Ngày mai mình chết thì có sao chứ, bởi cánh đồng xanh thơm phía trước còn bao nhiêu bát ngát mênh mông.

Không tên riêng, không địa điểm. Tất cả đều biến mất trong Hành Trình Đến Tận Cùng Thế Giới. Điều này thoạt nhiên tưởng sẽ gây khó khăn cho người đọc trong việc ghi nhớ sự kiện, nhưng hoàn toàn không phải như vậy. Cho dù không có lấy một cái tên định danh, nhưng chúng ta vẫn phân biệt được “Cô bé” và “Cậu bé”, không chỉ nhờ giới tính mà còn bởi những nét tính cách rất riêng, không thể pha trộn. Đó là những thiếu niên tràn đầy năng lượng, mạnh mẽ và kiên cường, rong ruổi trên khắp các nẻo đường với một chiếc xe thồ đầy ắp vật dụng… Đọc Hành Trình Đến Tận Cùng Thế Giới, bạn sẽ chỉ cần ghi nhớ như vậy thôi, chỉ cần nhớ rằng họ đã rất cố gắng chiến đấu với nghịch cảnh, và nhờ vậy mà những tiếng cười phía sau trở nên trong sáng và quý giá hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, rong ruổi không có nghĩa là sẽ trốn thoát. Cho dù đã cách quê nhà hàng trăm cây số, cho dù có dịch chuyển thần tốc nay đó mai đây, những nhân vật của Hành Trình Đến Tận Cùng Thế Giới cũng không thể tránh được cái chết. Không phải của họ, mà là những người xung quanh. Cái chết trong câu chuyện nhẹ tựa lông hồng, hay nói đúng hơn là chỉ như một cái chớp mắt. Từ đượm màu sắc chuyển sang trắng nhờ, rồi trong phút giây đã không còn tồn tại nữa, giống như thể nỗi đau chưa kịp truyền đến não bộ mà máu đã ứa ra rồi. Những lúc như vậy, cả câu chuyện vốn bình lặng nay lại càng thêm im ắng; không một âm thanh nào được phát ra, không một lời nói nào được trao gửi. Hành Trình Đến Tận Cùng Thế Giới cho ta biết thêm một phương diện khác của cái chết, lí giải những cảm giác như hẫng hụt và trống rỗng trong ta.

Có thể nói phân đoạn Cậu bé đưa Cô bé đến thị trấn kế bên để khám bệnh là phần thành công nhất của Hành Trình Đến Tận Cùng Thế Giới. Giống như mặt hồ phẳng lặng nghìn năm đột ngột bị một viên sỏi lia trúng, những đợt sóng trào dâng trong lòng nhân vật sẽ truyền đến cho chúng ta, khiến ta cảm nhận được từng phút tính chất nguy cấp của sự việc. Cũng nói về nỗi lo cái chết, nhưng phân cảnh này khiến ta đau đớn hơn cái chết do dịch bệnh nhiều lần. Có thể chữa trị nhưng lại không thể chữa trị, có thể phòng bị nhưng lại không thể phòng bị,… Sự soi chiếu giữa hai cái chết này khiến câu chuyện trở nên sâu sắc hơn, giúp ta càng thêm yêu mến và trân trọng cuộc sống này, đặc biệt khi nơi đó có những người ta yêu quý.

Hành Trình Đến Tận Cùng Thế Giới sẽ không mang đến cho bạn nhiều cao trào cũng như bất ngờ, nhưng những giá trị nhân sinh mà tác phẩm mang lại sẽ làm bạn nhớ mãi, để phòng trừ một ngày kia, thế giới quanh ta có vô thức lụi tàn.

Theo KK7/Otaku Thời Báo

Tags
Show More

Bài viết liên quan

Leave a Reply

Close