ANIME

Dororo Tập 6 – Tạm Biệt Em, Đóa Hoa Mio

Thông tin chung:

Thể loại: Dark Fantasy, Historical
Đạo diễn: Furuhashi Kazuhiro
Biên kịch: Kobayashi Yasuko
Nguyên tác: Tezuka Osamu
Âm nhạc: Ike Yoshihiro
Hãng phim: MAPPA, Tezuka Productions
Phát sóng từ: 7/1/2019
© Anime「Dororo」Production Committee

Giới thiệu:

Câu chuyện lấy bối cảnh vào giữa thời đại Muromachi, vào khoảng thập niên 70 của thế kỉ 15, sau trận chiến của Onin và Bunmei. Câu chuyện kể về Hyakkimaru – một chàng trai trẻ khi mới sinh ra là đã bị mất 48 bộ phận trên cơ thể. Điều bi thảm mà anh phải gánh chịu này là do cha của anh – Kagemitsu Daigo – đã lập một lời hứa với bọn quỷ dữ, vì ông muốn thống trị đất nước này. Cái giá cho lời hứa đó chính là 48 bộ phân trên cơ thể của Hyakkimaru. Vì thế, vừa mới sinh ra, Hyakkimaru đã bị khuyết tật đầy mình và bị gia đình ruồng bỏ, thả anh trôi sông. Hyakkimaru giờ đã trưởng thành và anh lắp trên người mình những phần cơ thể giả để có thể tiêu diệt 48 con quỷ, nhằm lấy lại những phần cơ thể của mình. Trên cuộc hành trình ấy, anh đã gặp gỡ cậu nhóc Dororo và hai người trở thành bạn.

Nhận xét:

Dororo tập 6 thật buồn. Không phải nỗi buồn có thể vơi tỏa bằng những giọt nước mắt rơi trong vô thức, mà là cảm xúc cắn rứt ăn sâu vào cơ thể, bào mòn đến từng xúc cảm trong thần kinh. Không một chi tiết nào trong tập phim lại không khiến chúng ta nhói lòng, và khi những khoảnh khắc trên con đường vàng kết thúc, linh hồn ta cũng run rẩy mà trào ra ngoài khóe mi.

Những tập phim trước đó của Dororo, người lãng khách Hyakkimaru chỉ là một chiến binh thầm lặng. Anh chiến đấu trong thế giới của riêng anh – một thế giới tăm tối, tĩnh lặng, hoàn toàn tách biệt với cuộc đời thực. Tuy nhiên, càng chiến đấu, càng cướp lại được nhiều phần cơ thể, thế giới khép kín đó của anh lại càng giao hòa với nhân gian khiếp đảm xung quanh, khiến anh dù tuổi đã thiếu niên nhưng vẫn buộc phải làm quen với mọi thứ như một đứa trẻ bỡ ngỡ.

Đặc biệt là âm thanh.

Âm thanh đến với Hyakkimaru lần đầu tiên trong khoảnh khắc cuối tập 4 của Dororo. Đó là tiếng khóc dài thê thiết của người con gái tha hương, là tiếng khóc chào đời mà Hyakkimaru đã không thể nào cất tiếng. Chúng khiến anh khiếp đảm, khiến anh choáng váng, làm những đường kiếm không còn chuẩn xác và chỉ toàn mang đến tai họa. Như con thú nhỏ bị thương rúc mình trong tổ sâu, Hyakkimaru bài xích âm thanh cũng như bài xích thế giới dưới gầm trời tàn bạo. Anh muốn quay về chốn tĩnh lặng bình yên như tử cung mẹ hiền của mình, để bảo vệ chính mình khỏi những dư chấn đau thương.

Mãi cho tới khi anh gặp được tiếng hát trong trẻo của Mio.

Mối quan hệ giữa Hyakkimaru và Mio không thực sự là tình yêu, hoặc chưa thể tiến tới tình yêu. Cô chăm sóc cho anh cũng như chăm sóc cho các sinh linh bị chiến tranh đọa dày, còn anh quan tâm đến cô như một linh hồn sơ sinh tìm đến một tiếng hát ru, dẫn đường cho anh đến một nguồn sữa mát lành có thể làm dịu đi ngọn lửa quỷ đang hun cháy trong lòng. Tựu chung lại, toàn bộ con người Mio chính là dấu hiệu an toàn đầu tiên mà Hyakkimaru nhận được khi thế giới Dororo vô thanh và hữu thanh giao thoa cùng nhau; và chính bởi thế, khi dấu hiệu an toàn ấy cất lên nhưng lại xung đột với ngoại cảnh khốc liệt, Hyakkimaru tức thời mâu thuẫn, liền rơi vào khủng hoảng.

Mio là một cô gái tốt. Cô nhận thức được mình đang làm những công việc nhục nhã, nhưng không bởi thế mà cô coi khinh bản thân mình. Dựa vào ý chí sống còn mãnh liệt, Mio nhấc linh hồn mình lên trên bùn nhơ của chiến tranh, dùng tiếng hát thanh lọc nó, để nó mãi hướng tới một giấc mơ mùa vàng. Với những đứa trẻ quanh mình, Mio là biểu trưng cho một mẫu tính sinh sôi, gắn liền với hình ảnh của hạt giống. Công việc đau khổ buổi dạ nguyệt đã gieo rắc vào người cô không biết bao nhiêu mầm mống hiểm nguy, nhưng duy chỉ có hạt giống cô trao gửi lại cho Hyakkimaru là có thể nảy mầm, đâm hoa đậu quả.

Đó là hạt giống của trời – hạt giống của sự Tái Sinh.

Cầu cho linh hồn em sẽ vươn nở giữa chốn thiên đàng – Mio dấu yêu.

Theo KK7/Otaku Thời Báo

Tags
Show More

Bài viết liên quan

Leave a Reply

Close